LỄ
TẠ ƠN NGÀY GIÁP NĂM THỤ PHONG LINH MỤC
2006
– 14/2 – 2012
Ngày 14 tháng 2 năm 2006, lần đầu tiên
trong lịch sử Giáo phận Hưng Hóa, Đức Cha An tôn Vũ Huy Chương đã phong chức
linh mục cho 11 phó tế. Đây là con số các cha chịu chức đông nhất: 11 cha, trong
đó có tôi.
Một năm với 365 ngày nhân với 6 năm đã
qua là 2190 ngày. Mỗi ngày mỗi linh mục đã dâng ít nhất là một thánh lễ. Nếu
mỗi thánh lễ là một hành vi tạ ơn tuyệt vời nhất mà con người có thể dâng lên
Thiên Chúa, thì không ngày nào trong suốt những năm qua, các linh mục của chúng
ta không dâng lời tạ ơn Thiên Chúa. Nhưng hôm nay, với thánh lễ tạ ơn này, tâm
tình tạ ơn của tôi mừng ngày giáp năm thụ phong quả thật mang lấy một sắc thái
đặc biệt hơn hết mọi ngày.
Trong bức thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô
mà chúng ta vừa nghe trong bài đọc I, thánh Phaolô đã viết: “Tôi hằng cảm tạ
Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Ngài đã ban cho anh em nơi Đức Kitô
Giêsu. Quả vậy, trong Đức Kitô Giêsu, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương
diện, phong phú vì được nghe Lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Ngài… Chính
Ngài sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ
được anh em trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô” (1Cr 1,4-5.8). Lời
này càng thích hợp hơn nữa khi áp dụng cho các linh mục, và do đó các linh mục
càng có lý do để tạ ơn Thiên Chúa hơn những người khác.
Thiết tưởng không có cách nào tuyệt
vời hơn để diễn tả tâm tình tạ ơn cho bằng bắt chước Đức Trinh Nữ Maria trong
bài ca Magnificat mà chúng ta vừa nghe trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Tâm hồn Mẹ
đầy tràn niềm vui và tâm tình tri ân đối với Thiên Chúa, vì Ngài đã đoái thương
chọn một thiếu nữ thấp hèn như Mẹ làm mẹ Đấng Cứu Thế. Tâm tình tri ân của Mẹ
phát xuất từ một cảm nghiệm sâu sắc về sự nhỏ bé thấp hèn của mình và địa vị
cao sang cùng với muôn vàn hồng ân mà Thiên Chúa đã thương ban cho Mẹ. Càng ý
thức mình nhỏ bé, Mẹ càng cảm thấy ơn Chúa thật lớn lao.
Từ một thiếu nữ thấp hèn, ĐứcMaria đã
được phong chức làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Cũng vậy, từ những con người phàm hèn yếu
đuối và bất xứng, các linh mục đã được nâng lên hàng bạn hữu của Đức Kitô, được
tuyển chọn trong muôn một và phong chức để thay mặt Chúa dạy dỗ, cai quản và thánh hóa nhân loại. Tại sao? Chữ “tại sao” này
người ngoài khó hiểu đã đành, mà ngay cả bản thân linh mục cũng không bao giờ
có thể hiểu nổi.
Ngày nay, trong thế giới đang trên đà
tục hóa, nhiều người không tin vào tính thánh thiêng của chức linh mục, họ chỉ
xem đó như một nghề như mọi thứ nghề khác, và các linh mục cũng chỉ được coi như
là những công chức ăn lương, chỉ làm việc theo hợp đồng trong những giờ hành
chánh. Nhiều nơi ở Âu Mỹ, người ta chẳng cần biết một linh mục có thánh thiện
hay không, vì đó là chuyện đời tư của mỗi người, miễn là linh mục ấy chu toàn
một số nhiệm vụ mà họ yêu cầu, như cử hành thánh lễ, ban các phép bí tích.
Thực ra, linh mục không phải là một
nghề, nhưng là một thừa tác vụ thánh. Linh mục không làm việc vì
tiền, vì đồng lương, nhưng vì đó là một sứ vụ được Thiên Chúa giao phó và linh
mục đã tự do và vui lòng đón nhận, không phải theo một hợp đồng nhất thời,
nhưng là một sự dấn thân suốt cả cuộc đời. Đó chính là sứ vụ mà Đức Kitô đã
nhận được từ nơi Chúa Cha và Ngài trao lại cho các linh mục. Đó là sứ vụ của
Đức Kitô là Đầu, không theo nghĩa là kẻ ăn trên ngồi trước, nhưng là người phục
vụ, như chính Đức Giêsu đã dạy: “Ai làm đầu phải hầu thiên hạ”. Sự cao cả và
niềm vui của các linh mục thừa tác là ở chỗ đó. Vì thế, khác với các quan chức
thế trần, các linh mục của Chúa không được đánh giá bằng địa vị, bằng tiền bạc,
nhưng bằng sự phục vụ. Ai càng phục vụ cách khiêm tốn, ai càng hy sinh phục vụ
nhiều và quên mình thì càng có giá trị trước mặt Chúa, kể cả trước mặt người
đời, vì người đời vẫn tôn kính những người như thế.
Để bày tỏ tâm tình tri ân đối với
Thiên Chúa là Đấng đã đoái thương nhìn đến phận hèn nữ tì của Mẹ và đã làm cho
Mẹ những điều cao cả, Đức Maria đã vội vã lên đường phục vụ như một nữ tì khiêm
tốn tại nhà bà chị họ Êlisabeth, trong những ngày bà sinh nở. Đức Mẹ đã không
kể đến địa vị làm mẹ Thiên Chúa của mình để đòi cho được người ta tôn kính hay
phục vụ, nhưng Mẹ đã quên mình để phục vụ giống như Chúa Giêsu, Con Mẹ sau này.
Mẹ đã thực hiện trước những gì Chúa Giêsu sau này sẽ dạy các môn đệ của Ngài.
Và như thế, bên cạnh tước hiệu cao sang “Mẹ Thiên Chúa”, Mẹ còn có thêm một
tước hiệu tuy khiêm tốn nhưng đầy ý nghĩa đối với các linh mục, đó là tước hiệu
“người môn đệ tuyệt hảo của Đức Kitô”.
Theo gương người môn đệ tuyệt hảo ấy,
các linh mục sau ngày thụ phong, đều mau mắn lên đường phục vụ khắp nơi, để đem
Chúa và Tin Mừng đến với mọi người. Theo bài sai của Đức Giám Mục giáo phận
ngày 17.9.2009, hôm nay mừng ngày giáp năm thụ phong, tôi cũng đã ra đi với sứ
mạng như thế. Nếu lấy nhà thờ Chính tòa làm điểm xuất phát, thì tôi sẽ ra đi
phục vụ tại những địa chỉ trong giáo phận mà Đức Giám Mục giáo phận sai
đi.
Trong ngày thụ phong, nhờ ân sủng của
bí tích truyền chức thánh, tôi đã “là” linh mục, nhưng tôi còn phải “làm” linh
mục mỗi ngày. Chức linh mục thừa tác không bao giờ là một sự thành toàn. Chỉ
nơi Đức Kitô, vị Thượng Tế tối cao, mới có ưu phẩm đó. Còn những ai tham dự vào
chức linh mục của Ngài, luôn phải đặt mình trong tiến trình trở thành linh mục,
nghĩa là ngày nào cũng phải vươn lên, chứ không thể bằng lòng với tình trạng
hiện tại. Ngày thụ phong linh mục không phải là một đỉnh cao, nhưng chỉ là bước
khởi đầu của một tiến trình rất dài và không ngưng nghỉ, có thể gọi đó là tiến
trình “làm” linh mục. Điều đó được thể hiện qua đời sống thiêng liêng, qua
những dấn thân phục vụ trong các lãnh vực mục vụ, truyền giáo. Nếu chữ “làm”
phát xuất từ chữ “là” và nhằm thể hiện chữ “là”, thì mọi hoạt động của linh
mục, tức những gì linh mục “làm”, từ đây mang dấu ấn của thiên chức linh mục.
Các linh mục không “làm” linh mục trong một số công tác mục vụ nào đó, trong
những thời khắc và địa điểm nào đó, nhưng là “làm” linh mục cả ngày lẫn đêm, cả
khi thức cũng như khi ngủ. Tước hiệu linh mục từ đây đã gắn liền với tên gọi,
suốt đời và cho đến mãn đời.
Giờ đây, chúng ta không những hiệp ý
với các linh mục nói chung, đặc biệt cho tôi, một tôi tớ thấp hèn, bất tài, vô
dụng trước mặt Thiên Chúa và ÔBACE, dâng lời tạ ơn Thiên Chúa vì hồng ân thánh
chức linh mục tôi đã nhận lãnh vừa tròn 6 năm, nhưng mỗi người chúng ta cũng
hãy tiếp tục giúp đỡ tôi bằng lời cầu nguyện và những sự nâng đỡ về tinh thần
cũng như vật chất, để tôi đem những hồng ân mà Thiên Chúa đã trao ban trong
thánh chức linh mục phân phát cho ÔBACE như lời thánh thi Giáo Hội vẫn đọc
trong lễ kính nhớ các thánh mục tử:
Đây
linh mục, những con người thánh hiến
Suốt
cuộc đời làm chủ tế trung kiên,
Đem
tình thương người mục tử nhân hiền,
Dâng
trọn vẹn cho đoàn chiên chẳng tiếc.
Hồng
ân Chúa, những hồng ân đặc biệt,
Lãnh
nhận rồi, phân phát cả cho dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét